Thu Hà Nội! Đi cả thế giới mùa thu, chắc chẳng thể quên được Hà Nội mùa thu. Mây lãng đãng lững lờ trôi, mờ mờ ảo ảo, chất chứa cả bầu không khí ô nhiễm, màu vàng vọt đến nao lòng. Đi xa về, bước ra khỏi cửa máy bay, là chỉ mong hít một hơi thật sâu để vơi đi niềm nhung nhớ. Gió heo may thổi, cuốn cả những cọng rác khắp nơi, lẫn vào những cọng lá vàng, làm bao thi sĩ viết nên những bài ca. Những đốm đen loang ra trên vỉa hè, lòng đường, là biết bao cục kẹo cao su đã được người người nhai nhai rồi phụt ra, mỗi nốt đen đen, là dấu ấn chẳng thể nhạt phai. Đâu đó, những chú cún cũng thả chân nhẹ bước, trong se se mùa về, rồi tìm một góc nào đó, hay đứng kế bên gốc cây mùa trút lá, thu mình lại, khẽ giơ chân nên, những dòng nước ấm áp, khẽ bốc hơi lên, tan ra cùng với sương mờ giăng giăng lối về. Chẳng phải rọ mõm đâu, thu lãng mạn thế, cắn nhau làm gì. Thu hay kèm những cơn mưa bay bay bất chợt, cho bàn tay khẽ đan vào nhau, nép vào một mái hiên phố cổ, ngắm nhìn dòng nước đen đen từ cống rãnh, róc rách chảy trên phố với cái mùi nồng nàn đặc trưng, chút hơi ấm khẽ lan vào nhau, chẳng thể nào quên. Thu sang, lòng cũng nhẹ bâng, tiếng còi xe, mùi khói bụi, như lòng người trìu mến, quyện vào nhau, tiếng chửi bới va chạm giao thông khi đường nào cũng tắc cũng êm êm như một bài ca, du dương trong điệu dương cầm. ...

Thu Hà Nội